Cuốn lịch mỏng dần theo ngày tháng
Vầng trán với nếp nhăn cũng cạn mồ hôi
Lá phải rụng để cho chồi lộc mới
Còn tôi... như cây nhớ gió đứng ngóng trên đồi.
Cũng phải thôi... vì đó là cuộc đời
Sinh ra buộc phải khóc, mấy ai cười
Cứ phải làm người như đã mặc định
Trần gian mới biết đâu chỉ để rong chơi?
Nhiều khi tự hỏi tôi là ai
Muôn dặm dài cứ đi hoài không mỏi
Đến nỗi chân quen từng hòn sỏi
Nhưng được gì khi nhìn lại quá khứ vị lai?
Nhớ những ngày còn đang cuộc chiến
Lũ chúng tôi như đàn kiến dưới bàn chân người
Đi và đi, môi nở nụ cười khinh bạc
Sinh tử chẳng màng, cứ mặc năm tháng trôi.
Tháng ngày phải thay cuốn lịch mới
Bởi thời gian mãi vần xoay theo chu kỳ
Giống như khi người ta thay tên đường, tên phố
Xưa đóng khố, nay quần tây áo sơ mi.
Nhớ cái thuở tóc em đang còn xanh
Môi như đóa hoa hồng và long lanh mắt biếc
Chiều cuối năm có cơn mưa bất chợt
Đường trơn ướt... em về ngõ cụt mấy khúc quanh.
Vài hôm nữa, trên tường một lốc lịch khác
Với tháng ngày mới, lòng tôi lại cũ quá lâu rồi
Chuyện cứ nhắc chơi mà bồi hồi nhớ
Ai cũng sẽ thành người thiên cổ... riêng gì tôi?
Cuối năm, quỹ thời gian dần cạn
Mai xa đời để về nơi có bạn có thù
Hỏi xem còn ai mộng công hầu khanh tướng
Sao để tóc xanh đoạn đành hóa đá vọng phu?
LMT
Nguồn: Fb Trang Văn Chương Miền Nam - Minhthe Le



